Làm trợ giảng ở Nasao thì sao nhỉ?

Làm trợ giảng ở Nasao thì sao nhỉ?

Xin chào các bạn, mình là Nguyệt – một trợ giảng đang đi lớp K85 của Nasao. 

Vẫn nhớ cái buổi đầu tiên đi lớp, vẫn nhớ luôn mình dạy lớp bài ” How to learn English well”. Cái cảm giác cố tỏ ra là mình ổn nhưng sâu bên trong RUN là biển rộng. Nhất là khoảng 30 phút đầu run tợn lắm là phải hít thở thật sâu. Cười với lớp mà còn không tự nhiên được vì run, nhất là đoạn làm body language. Ấy thế mà về xem lại video ghi lại buổi học thấy ông trời vẫn thương mình, cho mình cái nụ cười mỉm cũng ngang ngửa cái cười tươi hết cỡ của người khác rồi( vì size miệng trời cho. Hi). Giờ nói ra này chắc học viên k85 mới biết nhể.

 

Rồi thời gian thấm thoát trôi đi đã 4 tháng mà cứ như thân nhau cả năm trời rồi ấy. Trong quá trình đi lớp cái mình nhận thấy mình phát âm tốt lên rõ rệt. Khi học nó khác, mà khi đi dạy nó khác lắm. Học viên nó cứ hỏi những câu hỏi đi vào lòng đất lắm, rồi giọng vùng miền, đúng kiểu mình hay dùng từ chuyên ngành là bắt bệnh và tìm phác đồ điều trị ( mình từng là 1 bác sĩ thú y ạ). Và sau khi điều trị 1 ca nào đó thì khả năng phát âm và kiến thức về từ vựng, ngữ pháp cũng chắc hơn. 

Bài học to lớn hơn là mình học được cách lắng nghe và thấu hiểu. Làm sao để tạo cho học viên cảm giác thoải mái nhất, an toàn nhất khi nói chuyện với mình, không sợ sai, không sợ khi nói lên cảm xúc của mình. Có hôm dạy mình hỏi chị dạy có hiểu không , cái Huệ nó bảo” em chả hiểu gì”. Xời! Mình nghe câu đó mà buồn cười và mừng rơi nước mắt. Vui vì học viên nó chân thành với mình. Vì mình không sợ sai, không sợ dạy khó hiểu, vì phải hiểu học viên như nào mới dạy cho họ hiểu được. Mà muốn hiểu thì phải học được cách lắng nghe, chấp nhận, thấu hiểu rồi tìm giải pháp. Cái mình thấy học viên luôn sợ nói lên ý kiến với giáo viên. Và mình thì không muốn học viên của mình như thế với mình. Với mình chân thành là con đường phát triển nhanh nhất.

Nhiều lúc học viên nó không làm bài tập, quay ra trách học viên. Tức! 

Tức xong rồi hỏi sao bọn nó không làm bài tập nhỉ, đang làm đầy đủ mà càng ngày càng hụt. Ối dời, hoá ra là do mình, học viên nó không làm là 1 cách nó nói cho mình biết cách học và cách giao bài tập nó không ổn, cần điều chỉnh. Mọi vấn đề đều do bản thân mình hết, thay vì đổ lỗi, trách móc thì hãy xem lại bản thân trước. Hết sạch cú TỨC

 ngay trước đó và cám ơn lớp đã cho mình biết cách mình quản lý lớp đang có vấn đề, và mình lại tiếp tục lắng nghe, tìm cách điều chỉnh. Với mình, cách nào đó có tốt với lớp không hãy để lớp làm và để các bạn feedback. Chứ cứ ngồi nghĩ nó không ra kết quả đâu. Chỉ có hành động mới ra kết quả. 

Quay lại câu hỏi làm trợ giảng thì như nào. Mình thấy làm trợ giảng hay làm gì cũng sẽ có điểm cộng và trừ của nó. Quan trọng bạn đã lựa chọn thì hãy xem cái được và mất của nó là gì. Và chấp nhận khi nó tới. Bạn sẽ học được rất nhiều. Ở đâu còn khó khăn, còn khó chịu thì ở đó còn bài học. Hy vọng ai đó sắp làm trợ giảng thì đừng sợ nhé, phải làm mới biết mình làm tốt hay không, đừng sợ cô Linh, cô Linh không đáng sợ đâu, cô đáng yêu lắm. 

Cám ơn cô Linh đã tạo ra 1 sân chơi cho bọn em được chia sẻ mọi thứ như này. Bài này là bài đầu coi như bài tâm sự đối với các Nasaoer. 

( Bài viết trong khi đang bị covid ngày thứ 3, đau họng không nói được thì cô lại tạo cho 1 đất diễn mới đúng lúc luôn).

Xin chào và hẹn gặp lại!!!!

Người viết có tâm – Nguyệt Nguyễn

Tags:
Zalo
Messenger
Form liên hệ

Đăng ký nhận tư vấn

    Vui lòng để lại thông tin để Nasao trực tiếp tư vấn cho bạn.