Sinh viên tình nguyện và những cái ngộ nhận.

Sinh viên tình nguyện và những cái ngộ nhận

Chị ơi em bị trùng lịch học.

Vì sao hả em?

Vì em bận lịch giao lưu clb tình nguyện ạ. 

Em có biết điều em ưu tiên là gì không? 

Nhưng mà chị ơi, em thấy clb tình nguyện cũng có nhiều thứ hay ho.

Đúng rồi em ơi, hay ho thì có nhiều cái, nhưng người thông minh cần biết cái gì là cái cần trước cái nào là cái thích. Thích thì vô số còn cần có vài thứ thôi.

Điều ngu dốt nhất tuổi trẻ là không biết thứ ưu tiên của mình là gì. Chúng ta luôn bận rộn trong những kế hoạch của kẻ khác chứ không phải chính mình.  

Đồng ý việc đi tình nguyện không xấu, thậm chí nó rất đáng tuyên dương với những người làm tình nguyện chân chính, xin phép bỏ qua đối tượng này. Họ quá tuyệt vời. Nhưng rồi lĩnh vực nào cũng thế. Luôn có những cái là thật những cái là ảo. Và mình muốn nói tới cái “năng động ảo” mà đa số các bạn sinh viên dễ nhầm tưởng. 

Mình gặp quá nhiều bạn mải mê mải miết với đi tình nguyện trong khi điểm tích lũy không nổi 2.0 và tiếng Anh không biết gì.

Mình biết quá nhiều bạn sẵn sàng bỏ cả triệu đồng cho chuyến đi tình nguyện vùng sâu vùng xa trong khi ba mẹ ở nhà ruộng đồng áng không ai làm, và đáng buồn là tiền đó là tiền của bố mẹ chứ không phải tiền của chính bạn ấy làm ra. 

Vì sao tình nguyện hấp dẫn các em?

 

Đi tình nguyện không giống đi học, toàn giao lưu chém gió chuyện cuộc sống.

– Leader clb tình nguyện cũng chỉ là sinh viên thôi. Họ chưa có nhiều trải nghiệm, chỉ là anh chị khóa trên, nói hơi thực dụng các em chỉ lên vào không quá một kì, một người có 5 điểm thì không thể dậy các em lên 8 điểm được, hiểu ý chị chứ? 

– Đi tình nguyện không có thầy cô không có bài tập nên không áp lực như đi học thì thích là phải thôi. 

– Một lý do kinh khủng hơn là vào tình nguyện dễ có người yêu. 

– Vào tình nguyện thỏa mãn được thú ăn chơi lạc hương, hò hát thâu đêm suốt sáng.

– Được mặc chiếc ao xanh trông rất chi là “năng động”hão. 

Nói đến đây sẽ có nhiều đứa gông cổ lên cãi về những lợi ích thực tế của tình nguyện. Ơ kìa, chị bảo rồi, khi các em tự lập, tự lo thân, tự kiếm tiền, thì lúc đó làm gì không ai cấm, còn bố mẹ bỏ hàng trăm triệu đi học đại học không phải để em lên vùng xa đi cuốc ruộng. Hãy biết điều quan trọng với mình, đừng ăn cơm nhà vác tù và hàng tổng, và kể cả theo quan điểm của chị, việc đi làm tình nguyện bằng chân tay hoặc cho các em nhỏ đồ nó như kiểu muối bỏ bể thôi,  tất nhiên những tình huống nguy kịch thì rất đáng trân trọng, nhưng nếu có thể, sau này các em có năng lực, có quyền, có giá trị, hãy cho bà con nơi ấy cái cần câu chứ không phải con cá, bản thân chị chưa từng đi làm tình nguyện kiểu đó, nhưng trong mỗi lớp học tiếng Anh của chị, chị luôn tâm niệm, chị có thể vẫn thu học phí của học sinh đó nhưng chị vẫn tin rằng bạn ấy cũng giống chị, sẽ thay đổi bản thân, nỗ lực và vươn lên học giỏi, sau này tự tin ở đất Hà Thành rồi lập nghiệp rồi sẽ tự bản thân bạn ấy làm giàu cho gia đình và thay đổi cuộc sống của chính gia đình bạn ấy, tình nguyện nó tồn tại ở nhiều góc độ, không phải cứ lên đó cuốc ruộng, làm nhà trường mới là tình nguyện, hơn thế nữa các em là những người phụ thuộc ba mẹ cả kinh tế lẫn suy nghĩ, thật ra chị thấy rất nhiều bạn, ở quê bố mẹ công việc đồng áng thì đầy ra không về giúp đỡ bố mẹ lại đú đởn đi tận xa, tiền của thời gian sức khỏe, thời gian đó đi học ngoại ngữ lại hợp lý hơn đấy( không phải chị là CEO của trung tâm tiếng Anh mà chị khuyên các em học tiếng Anh ở mọi nội dung đâu nhé, việc học hay không là ở các em, trung tâm cũng rất nhiều và chị chưa từng bảo Nasao của chị là tốt nhất cả, học ở đâu cũng được miễn là học sớm, bền bỉ). Rồi sau này ra trường, có tiếng Anh, em sẽ tự tin hơn, cơ hội tốt hơn lúc đó muốn giúp người thì mới có cơ sở được, phải không em? Đã có một bài báo trên Vnexpress nói về điều này và khó khá tương đồng với suy nghĩ của chị, các em nhớ tìm bài đó đọc nhé.

Một điều nữa, nhiều bạn hay huyễn hoặc với chị: 

Em vào đội tình nguyên vì em muốn giao lưu và có kinh nghiệm sống, nhưng thực ra ở trong đó toàn những người chưa có cái đỏ cả thôi em, phải chăng họ chỉ hơn em số năm ở VNUA này, họ biết hơn vài thứ, khi em mới lên Hà Nội chân ướt chân ráo lại có một tổ chức free cho em tham gia thì đương nhiên là em sẽ dễ bị hấp dẫn rồi, chẳng ai ghi trong CV của mình có 3 năm sinh hoạt đội tình nguyện cả, phải ghi là, em có 3 năm làm việc ở công ty thuốc A, công ty cám B chứ. 

Nếu các em thực sự muốn năng động, không hề thiếu đất diễn, năng động có ngay ở trong Giảng đường của em, hãy cầm Mic lên phát biểu trước 200 sinh viên mỗi lớp, hãy làm nhóm trưởng nhóm thảo luận, làm Slide và thuyết trình, phản biện đặt câu hỏi và thực sự là người năng nổ và hết mình với môn học đó, nhưng không đâu, các em bảo là các em không có hứng, đương nhiên rồi ( cười nhạt) đi tình nguyên toàn Game, Game bựa, toàn được trêu nhau, gái xinh thì nhiều anh để ý, chưa có người yêu dễ có người yêu, được nhảy dân vũ, được đi phượt ra, đi cỗ vũ bóng đá, vui thế cơ mà, đâu vất vả như đi học, ai mà chẳng thích. Tóm lại là năng động ảo thôi em nhé. 

 

Kết luận ở phần này

 

  1. Chỉ tham gia không quá một kì nếu thực sự có duyên. 
  2. Không phải cứ tham gia nhiều đội nhóm mới là năng động, năng động thì ở xó phòng cũng năng động thôi.
  3. Còn học hỏi kinh nghiệm, đã mất công học hỏi hãy tìm những người thực sự giỏi làm tay sai cho họ, làm mọi thứ ở bên họ. Chủ tịch câu lạc bộ tình nguyện suy cho cùng cũng chỉ là sinh viên mà thôi. Không chỉ clb tình nguyện, bất kì clb nào ở trường cũng vậy. Nếu là mình mình sẽ ra ngoài, vào công ty để làm, dù vất vả khó khăn thậm chí nhục nhưng ngoài kia, người ta là người đi làm, suy nghĩ của họ trước mình, biết được rồi mình sẽ có những cái hướng đi không bị ngu. Hiểu ý chị chứ?
  4. Thanh xuân tôi chưa từng tham gia clb nào cả. tôi vẫn có thể là diễn giả của hội thảo 500 người do chính mình tổ chức, tôi chưa từng giúp đỡ bà con đồng bào vùng núi lũ lụt nhưng có biết bao sinh viên nghèo tôi đã giúp đỡ nó học tiếng Anh kiếm được việc làm, tự lập khi là sinh viên, không phải xin tiền bố mẹ, … Có những điều không phải mắt thường cũng nhìn thấy được. Không phải lúc nào mặc áo xanh hát bài mùa hè xanh thì mới gọi là đi “tình nguyện”. 

 “Người không vì mình trời chu đất diệt”